Chuyện Tình Người Hàng Xóm Của Tôi

Chuyện Tình Người Hàng Xóm Của Tôi
Vành Khuyên

***
Tiếng chuông cửa gọi giật khi tôi đang chiên chả giò trong bếp. Sợ chả giò cháy, tôi chờ chút cho chả giò già thêm tí nữa, vớt ra, tắt bếp rồi mới ra mở cửa xem ai.

Thì ra ông hàng xóm, tôi hỏi ngay " chuyện gì thế ông ? ". Ông hàng xóm cười thân thiện rồi bảo tôi " bà rảnh không, tôi mời bà qua nhà " .
Giờ ăn tối, hai đứa nhỏ đã ăn tối tại nhà bác giữ dùm cho tôi, chỉ còn tôi chưa ăn thì cũng dễ tính, nhưng tôi ngại quá.

Người hàng xóm này đã từng có mặt tại Việt nam, nếu đúng như ông nói lúc ông qua Việt nam tham chiến thì tôi mới 3 tuổi. Dù gì lúc này tôi cũng tứ tuần rồi, nhỏ lớn gì không cần biết chứ tôi có còn 3 tuổi đâu mà ai gọi cái đi liền.
Tôi hỏi ông " để làm gì ông ạ, rồi mau mắn , qua gặp vợ cũ của ông thì dạ ông để khi khác, qua gặp người tình của ông thì tôi nghĩ chắc không phải lúc, còn qua làm gì khác ông để tôi ăn tối xong rồi qua được không ? " Ông bật cười khi nghe câu trả lời của tôi rồi chỉ chậm rãi trả lời " Tôi muốn bà gặp một người, đúng, bà sẽ ngạc nhiên lắm ". Tôi nói với ông " ông về đi, tôi mang dép qua liền ạ ".

***

Vừa vào nhà ông, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy một người phụ nữ Việt nam ngồi ngay phòng khách nhìn tôi cười thân thiện. Tóc bà bạc trắng, đeo kính lão vừa vặn nhìn hiền và học thức vô cùng. Tôi thầm nghĩ và mừng dùm ông hàng xóm vì cái bác này nhìn hay ghê, cái ông hàng xóm này coi vậy mà may.
Chưa định chào bác ra sao, ông hàng xóm hỏi tôi " bà còn nhớ cái bài thơ tiếng Anh tôi nhờ bà dịch không ". Mọi lúc khác ai hỏi gì tôi đều suy nghĩ rồi mới trả lời, nhưng đang đói, theo thói quen, ai hỏi gì tôi bật ra ngay câu trả lời cho điều mình biết lúc đó thôi. Tôi nhanh nhẩu, " dạ bài nào ạ ". Tôi dò lại trí nhớ của mình, cũng nhớ đâu đó, mang máng, ông hàng xóm này có cho tôi đọc bài thơ tiếng Anh rồi nhờ tôi dịch dùm. Phải mất cả hai ba tuần tôi mới đưa lại vì tôi bận con cái và các hoạt động ngoài giờ học của con. Đường mòn trí nhớ dẫn tôi về với chút ít ý tưởng của bài thơ đã đọc còn xót lại.
Cái thời trước cũng lạ, yêu nhau viết tặng nhau bài thơ mà nghĩ là cho đọc thơ chơi thôi còn chả có tình ý gì. Như cái thời của tôi, ai công không đâu mà làm như vậy. Lúc đó ông hàng xóm nói với tôi ông nghĩ chỉ là trao đổi về văn hóa với người phụ nữ Việt nam đó ông rất thích còn ông không nghĩ bà thích ông và nếu ông đến với bà thì không chắc bà dám từ bỏ xứ sở quê hương theo ông nên đã tự dối mình rằng ông không có tình ý gì chăng.
Tiếng ông hàng xóm " Khi bà đưa lại cho tôi bài thơ dịch đó, tôi đăng nó trên một website và thời gian trả lời cho tôi một câu trả lời rất đáng giá. Tôi tìm lại được người bạn xưa kia". Ông chỉ về người phụ nữ bí mật trước mắt tôi và bảo " tác giả bài thơ bà dịch đó ". Tôi vô cùng ngạc nhiên, trời, hóa ra là vậy ". Chỉ biết rằng tôi mừng cho ông, giờ thì đói rồi, tôi còn giữ lại bản lưu của bài thơ, về đọc lại chắc sẽ nghiệm ra nhiều điều. Xin phép hai người, tôi đi về không ngớt tự hỏi mình ủa chỉ có bài thơ dịch mà ra cớ sự hay thế cơ à.

***
Ông hàng xóm này là người rất siêng việc, sau nhà ông trồng đủ thứ. Ông bảo tôi có ăn bông cải, cà rốt hay bất cứ rau quả gì cứ nói ông, ông có ông đưa. Thật sự tôi hay đi chợ farm gần nhà. Thấy mấy người trồng trọt cực khổ kiếm chả mấy đồng, thôi thì thà làm thất vọng ông hàng xóm còn hơn là để mấy cái chợ farm đóng cửa. Thật sự thì tôi không mua thì mấy cái chợ đó cũng chẳng đóng nhưng thấy ông hàng xóm nhiệt tình cho thì lấy cũng lấy một lần thôi chứ mặt mũi đâu lấy hoài.

Có ngày ông hàng xóm để ngay trước cửa nhà tôi cả túi đậu cô ve. Đồ ông trồng mới hái và tươi nên luộc rất ngọt. Mà ngon thật chứ, những ngày tôi có rau quả ông cho tôi rất thưởng thức những bữa ăn và thấy rất xứng đáng cho một ngày vất vả tôi có. Ngày ông đưa cho tôi xem bài thơ, tôi đọc sơ qua còn dám hỏi ông " ông lượm trên nét hay sao ?" . Ông cười chọc tôi " không, bài thơ này tôi có lâu lắm rồi, một người tôi rất quý tặng cho tôi bà ạ ".

Tôi đọc xong, hỏi ông, " ông còn liên lạc không, bà ta ở đâu rồi ". Ông tiếp " bà sẽ rất lạ là người phụ nữ tặng tôi bài thơ này là người Việt Nam," Nghe tới đây, tôi bắt đầu biết sắp có liên quan gì tới tôi liền, tôi hỏi ông " dạ coi chơi hay làm gì ạ ? " .

Ông hàng xóm thật lòng " bà dịch dùm tôi ra tiếng Việt được không ? ". Tôi vô cùng ngạc nhiên " tại sao ạ , ông có đọc được đâu ?". Ông cười " thật tình tôi nghĩ tôi thất bại khi bị nghĩ không hiểu bài thơ đó nên bài dịch tiếng Việt sẽ giúp cho tác giả bài thơ nếu tôi tìm được có thiện chí liên lạc với tôi hơn bà ạ ". Trời, dân tình báo có khác, ông còn hiểu được đối phương nghĩ gì dù muộn vì lẽ ra phải hiểu từ ba mươi mấy năm trước nhưng có còn hơn không. Tôi cầm bài thơ, hứa sẽ đưa lại cho ông sớm.

***
Những ngày sau đó, gặp ông, ông kể tôi nghe ông chỉ đến Việt Nam có 9 tháng. Ông gặp gỡ thường xuyên với cô Như người viết bài thơ đó. Cô Như là nhân viên tại Đại Sứ Quán Mỹ tại Sài gòn và hay chào ông thân thiện những ngày ông có công việc tiếp xúc với nhân viên tại văn phòng toà đại sứ. Ông và cô Như có dự tiệc chung vài lần và cô đưa cho ông bài thơ đó trong lần chót gặp nhau trước khi ông về lại Mỹ.
" Tôi về lại Mỹ rồi thì không thể nào gạt bà ấy ra khỏi đầu tôi được bà ạ. Tôi lấy bài thơ ra đọc và càng hiểu về tính cách và kiến thức của một người thiếu nữ Việt nam vừa lễ phép dù rất rụt rè bề ngoài, vừa mạnh dạn trong ý tưởng và suy nghĩ như tình cảm thành thật trong bài thơ. Tôi tiếc cho thời gian còn ở Việt Nam đã không nói lời gì với cô ấy. Rồi cuộc sống cuốn tôi đi, tôi lập gia đình mà lòng đôi khi vẫn khắc khoải cho một bài thơ hay cho một người phụ nữ đã từng có lòng với tôi ".

"Ông ly dị vì lý do đó hay sao " tôi tò mò . " Không, vợ của tôi là người yêu đầu tiên khi tôi còn học trung học, chúng tôi rất hạnh phúc trong năm năm đầu và cho tới giờ này tôi cũng không rõ tôi đã làm vợ tôi buồn từ bao giờ để cô ấy phải thay lòng với tôi. Có điều tôi hiểu mình có thể yêu một người say đắm và không bao giờ quên họ, cùng một lúc vẫn biết ơn một người phụ nữ đã từng yêu mình mà mình không đáp lại được như tôi biết ơn bà Như ".

Cô Như qua đây theo diện nhân đạo là nhân viên cũ của chính phủ Mỹ. Cũng không tiện cho tôi hỏi họ đã tìm lại được nhau qua website nào nhưng một điều may mắn là cô Như ở ngay Seattle, WA nên ông hàng xóm của tôi rất dễ dàng có cơ hội và điều kiện mời cô Như xuống tận Salem, OR thăm ông.

Trong thâm tâm tôi cũng không ngờ có một cuộc hội ngộ bất ngờ như vậy từ một bài thơ dịch và bài thơ nguyên tác tôi có hân hạnh được đọc.

***
Cái đời tôi buồn nhưng có những chuyện viết lách làm nên những điều vui hay giải toả được điều buồn bã cho người khác tôi cũng cảm thấy mình may mắn dù thật tâm tôi mong cuộc đời mình may mắn hơn như vậy nhiều.
Nhưng thôi, có được bao nhiêu tôi biết ơn đời sống bấy nhiêu, nếu không muốn nói là biết ơn vạn lần.
Bài thơ ấy như sau

The Unsaid Love

I came to you by unsaid love
Your caring, your tenderness made me drunk
And I felt you in my heart
For the love I used to hunt.

To come nearer
Being hurt and being weak
I try to avoid, upon my surprise
My heart just felt more aches

I love you, I love you
If it sounds nonsense to you
It's nonsense to me too
But I know I love you somehow

For who I am, who you are now
The unsaid love seems strange
I wake up and go to bed with pain
Restless with the unsaid love - be felt by you

The time will come
When you understand mine
Wish I was not so far away
I have you next to me to hold

Treasure my unsaid love unfold.

---------------------------

Tình Yêu Chưa Nói

Em đến với anh bằng tình yêu chưa nói
Sự chăm sóc và ân cần của anh đã đánh gục em
Em cảm được điều đó tận đáy lòng
Vì em từng ao ước được như vậy.

Muốn lại gần anh hơn để thổ lộ
Dù biết rằng như thế là yếu đuối và có thể bị anh từ chối
Em đã cố gắng quên đi, nhưng lạ thay
Em lại thấy đau lòng hơn chẳng vơi đi tí nào

Em yêu anh, em yêu anh
Nếu điều đó vô nghĩa với anh
Nói thật nếu anh không cảm được, nó cũng vô nghĩa với em
Nhưng em vẫn biết em yêu anh

Ở vị trí anh và vị trí của em bây giờ
Hai tiếng tình yêu nghe sao lạ lẫm
Em thức dậy mỗi sáng bằng sự khắc khoải
Của tình yêu em dành cho anh chưa có cơ hội thố lộ

Em tin rồi ngày đó sẽ tới
Anh sẽ hiểu được tình yêu của em
Ngày đó em ước sao em vẫn thật gần
Để được ôm anh trong vòng tay

Cảm được anh trân trọng tình yêu chưa nói của em anh ạ.


***
Lâu rồi tôi cũng không có dịp nói chuyện lại với ông hàng xóm để hỏi thăm về cô Như ra sao, cô có gia đình chưa và ông và cô Như có thể làm nên một chuyện lâu dài nào khác không.

Dù gì thấy một người ngoại quốc trân trọng chữ viết của dân tộc mình qua sự quý trọng tình cảm và kiến thức của một con người như cô Như tôi cũng thấy tự hào lây.

Lịch sử tạo ra những sự chia cách thì cũng chính lịch sử tạo ra những cuộc hội ngộ từ những chi tiết rất nhỏ, rất thật tình của từng con người một có cơ hội trao đổi và có thiện chí muốn xích lại gần nhau hơn.

Tôi thật sự quý cái thời của ông hàng xóm của tôi và cái thời của cô Như.
Tôi cũng cám ơn cha mẹ đã sinh ra tôi ở cái thời của tôi và cho tôi chứng kiến và góp phần vào những điều vui nho nhỏ như vầy.

Thì ra tôi cũng hoàn thành chút chút ước mơ trở thành dịch giả của mình đó chứ, dù chắng tên tuổi gì. Thế cũng vui rồi bạn ạ.

Vành Khuyên

 

Kỳ

Kỳ
Vành Khuyên

Có nhiều thứ kỳ trong đời, kỳ cục, kỳ lạ, kỳ dị, kỳ đà, nói chung hễ đã nói tới kỳ là người nghe tự hiểu điều đó nghe có vẻ không hợp lý. Nhiều người nói nhiều điều mà trước khi nói dường như không suy nghĩ. Trừ thầy bói, chiêm tinh gia thì khỏi bàn vì họ làm điều đó để kiếm tiền thì sai hay đúng bị cái người trả tiền họ mắng vốn họ là họ biết liền. Còn nhiều người, chả là ai, thầy bói hay thầy tử vi cũng không, chỉ mới biết hay chỉ biết sơ sơ một người mà nói như là phán cho cuộc đời người khác như thế này thế nọ mới khá hơn. Trời trời, người ta sống cả đời với cuộc sống người ta, kết quả như hiện tại, người ta có mong đợi hay không, nói thật chính người đó còn không biết huống chi tới người khác. Vậy mà họ cứ nói mà nói còn có ý nghe chắc ăn, hỏng biết mình kỳ tôi lạ vô cùng nghe.

Từ năm 18 tuổi, bố tôi đã lấy tử vi cho tôi. Tử vi bảo tôi không có khoa bảng, đúng thật chớ, tôi thi rớt đại học tới 4 lần vì không đủ điểm, bụng bảo dạ cái ông coi tử vi hay thế, biết chính quyền mới phân biệt, liệt tôi vào loại 13 có bố đi học tập tập trung chi nên họ đòi tới 18 điểm mới đậu trong khi tôi chỉ có 15 điểm. Còn chuyện này hay nữa, tôi quen với một anh năm 17 tuổi, tử vi bảo chồng tôi có cái đầu lúc nào cũng chải bóng loáng, anh đó y chang, thế là tôi nghĩ đúng, yêu anh ta hết ruột hết gan mà cuối cùng có lấy anh ta đâu. Thế mới kỳ.

Không có khoa bảng vậy chứ qua tới Mỹ đây, bố tôi bảo không có bằng 4 năm thì đừng về nhà. Tôi sợ chết bỏ. Thuở đời cũng nghĩ mình là con gái gia đình danh giá, giờ mà bị ông bà từ vì không có bằng bốn năm đố đàn ông, con trai nào muốn vợ đàng hoàng nó hỏi về làm vợ. Thế là tôi vừa đi học, vừa đi làm cật lực, không chơi bời cả ngày cuối tuần, cố mài đũng quần lấy cho được cái bằng đại học, về chụp hình đội mũ mão với bố mẹ cho ông bà mát mặt. Từ đó trở đi, tôi cũng chẳng có thời gian về nhà thăm ông bà vì tôi coi như trả xong nửa phần công sinh thành của họ khi thực hiện điều họ muốn. Tôi cũng sống bình thường có thấy kỳ chi đâu.

Họ lại gọi tôi về, bảo không có đám cưới đàng hoàng trước khi họ nhắm mắt, đừng hòng về nhà. Ủa, tôi nghĩ cũng kỳ, sinh con ra là chăm chút, lo lắng, sinh con ra cứ ra điều kiện thế này, thế nọ mới cho về nhà là sao. Thế là tôi kiếm ra một anh, đưa về nhà giới thiệu và may là bố mẹ tôi bằng lòng, họ lo đám cưới, mừng cho tôi vô cùng vì đã gã được tôi. Đường đường cũng khối anh đến nhà kiếm tôi khi còn ở Việt Nam mà khi qua đây tôi chả dắt được anh nào về nhà thăm bố mẹ mình suốt chục năm rồi, bố mẹ tôi mừng khi tôi có gia đình là phải quá.

Bây giờ tôi góa bụa, ở với hai con, hiếu thảo chỗ nào bắt tôi tôi vẫn làm, bố mẹ tôi mà bắt tôi tái giá tôi cãi liền. Đời sống có cái lý của nó, kỳ chỗ nào cứ kỳ, tôi một lần làm theo lời cha mẹ không suy nghĩ, nghĩ đó là hiếu nghĩa thì là do tôi chứ chẳng do cha mẹ. Cuộc đời tôi do tôi chọn.

Thế mới biết tôi còn không biết rõ đời sống của mình đôi khi chứ đừng nói người bá vơ nào nói này nói nọ về tôi. Tôi thấy kỳ mà chỉ còn biết nói lòng vòng như vầy. Tôi nói thẳng với họ sợ họ nói chính tôi kỳ thì chết.

Thầy tử vi chả thầy nào dám nói tôi thành nhà văn, nhà thơ gì cả. Bảo thế mà tôi không thành thì tôi mắng cho chết à. Cuộc đời tha hương tạo ra những suy nghĩ mới và thử thách mới cho tôi đối đầu và lớn lên, không có bạn bè xung quanh, tôi không viết ra những suy nghĩ đó và để dành lại thì để nó thành ung nhọt nơi xứ người cho chết à.

Tôi vẫn thường nói, tôi sinh ra không chọn thời, thời cũng chẳng chọn tôi, tôi cố sống hợp thời, chả hợp thì thôi, tôi sống cho tôi chứ cho ai.

Thế nên đừng bảo tôi phải như thế này, thế nọ nữa nhé.

Cho Một Ngày

Có Gì Hơn Thế



Có Gì Hơn Thế
Vành Khuyên

Có gì hơn thế
Giữa chúng ta, hai con người, hai vật thể
Cô đơn trong vũ trụ này

Ngày qua ngày
Những buồn vui đi qua
Không định được, cái nào của mình hay của người ta nữa

Có gì hơn thế
Những rong ruổi đời thường
Được, thua, cười, khóc, nghĩ lại mà thương

Ta vì ta giữa thế gian này
Ta vì ai mà trống trải đôi tay
Cuộc đời này còn gì để giữ

Thôi thì cứ trôi
Hai con nước dù có chảy ngược
Cũng sẽ gặp nhau cuối nguồn

Anh và em
Còn có gì hơn thế. 
Anh yêu thương

---------------------

Anything More Than Things Between Us

Anything is more than nothing now
Between us, two persons, two creatures
Seem so lonely in this universe.

Day by day
Joys and sorrows are tasted
Sometimes, couldn't figure out any from each belongs to whom

Anything is more than that
Chasing aimless purposes in life
Win, lose, smile, cry- so pity on ourselves

We live for us in this world
Or for whom but still owe empty hands
What is worthy to maintain?

No choice but keeping going
You and me- two- different- ways of rivers 
Join at the end of the same source anyway.

So my Darling
Anything is more than things currently between us

Đợi Cuối Đường


Đợi Cuối Đường
Vành Khuyên

Tôi đứng đợi ở cuối đường
Người không thương đâu đây
Người tôi thương thì đâu chẳng thấy
Chả phải tại cái số không may
Chỉ tại kiếp này
Cô đơn là cái áo tôi phải mặc cho đến chết

Nhiều khi cười như muốn khóc
Lạ lùng sao người lại hiểu mình
Nhiều khi muốn ngã gục, không đứng lên
Người chẳng biết tự đâu ra lại đưa tay đỡ
Cuộc đời cứ lở dở
Chẳng biết đâu mà lần

Phân vân chẳng bao giờ hết phân vân
Chẳng bao giờ hết tự hỏi mình
Giây phút nào đây, ước mơ nào đây
Lại được sống trong những đam mê ngày ấy
Tình yêu trỗi dậy
Hạnh phúc trong tầm tay - tôi ngắm, nhìn

Cuối đường đợi ai? Tôi đợi một lòng tin

Joke



Joke
Vành Khuyên

You turned my love into a joke
So painful no tear could fall
I remembered all you said a lot
Pretty tangible heartache couldn't hold.

I asked myself why?
The thing we had was so love alike
I wanted to treasure it
My life seemed so fine

You can joke about anything
My accent, my English, my wandering
But one thing I don't want you to joke
The love for me you pretended

Not worth to go through
My sorrows and all blues
Your pretense created
As hell I've been thru

No joke or else I've been moved.

Cuộc Vui Tàn



Cuộc Vui Tàn
Vành Khuyên

Cuộc vui đã tàn tôi nào hay biết
Lòng vẫn thấp thỏm chờ cuộc vui mới đến tay
Lòng còn nặng lòng hay tôi ốm sao này
Không còn nhận ra sự thật và mình nghĩ gì nữa

Cuộc vui đến lúc không còn phải lần lửa
Trắng đen, đen trắng đến quá phân minh
Khi vui tôi đâu biết mình phải trầm mình
Xuống bùn đen, rồi ngập lặn trong khinh miệt vẫn nghĩ mình can đảm

Nghĩ gan như mình đời mấy ai dám
Cứ gan thử đi - tôi con thiêu thân lao vào
Và đời, đời cứ thế mà lao đao
Cuộc vui đã tàn, trái tim tôi bất động

Phu Nhân


Phu Nhân
Vành Khuyên

Là con gái, khi còn nhỏ, chắc ai cũng như tôi muốn lớn lên làm phu nhân của người này, người nọ có chức quyền cho danh giá với người ta. Thật sự thấy làm phu nhân ai đó, đi bên cạnh họ có thá ghê chớ nhìn bà Khiêm, bà Thiệu mà coi, dù đàng sau những bà ấy có khóc chăng nữa thì trước mặt mọi người, tôi vẫn nghĩ các bà ấy cũng cảm thấy chút tự hào khi mọi người nhìn mình ngưỡng mộ.

Khi nhỏ, khối tên con trai kỳ chết , cứ lại trước mặt tôi nhắc nhở, " mày khỏi làm gì , lớn lên tao làm bác sĩ cho mày làm bà bác sĩ ". Thiệt tình tôi hiểu mấy tên đó nói gì lúc đó tôi chết liền. Khi không nó làm bác sĩ kệ nó đi, chưa chắc gì tôi học thành bác sĩ thì làm bà bác sĩ sao được, nhỡ tôi muốn thành nhà giáo hay nhà hóa học thì sao. Bạn tôi cú đầu tôi cái cóc và chửi " mày ngu thiệt, nó ghẹo mày là vợ nó đó biết chưa ". Tôi hình dung ra hai chữ phu nhân lúc đó, trời sung sướng vô cùng, vợ một ông bác sĩ, ít nhiều gì chồng mình cũng có học, tôi cười sung sướng. Bạn tôi ngạc nhiên " mày thích thằng đó hả ". Tôi tỉnh mộng " thích cái đầu mày, ít nhiều tao nghĩ tới làm vợ bác sĩ thôi chứ nó đã là bác sĩ đâu ".

Trở lại cái chuyện làm phu nhân, khi có chút hiểu biết, dù biết rằng cái danh đến từ cái xó xỉnh nào thì cũng là danh. Tôi thèm chết một người danh giá nghĩ đến mình cho mình làm phu nhân họ, để mình thành bà này bà nọ , nhưng có đâu. Không có hoàn không có rất lâu, rất lâu để tôi có thể tự nhận ra rằng tôi có tự kiếm danh cho riêng mình nó thực hơn là mượn danh của chồng mình chớ.

Tôi để ý tới chuyện học hành hơn, cố gắng và cố gắng lắm. Không làm luật sư, bác sĩ gì nhưng cũng đủ kiến thức và hiểu biết tồn tại trong đời. Tôi làm phu nhân của một người 10 năm rồi người đó cũng bỏ tôi đi. Thành thật mà nói tôi rất muốn lại làm phu nhân của ai đó nhưng giấc mộng đó lúc này mơ hồ quá đi. Mình không còn thương được ai thì biết ai sẽ thương được mình đây hả.

Phu nhân, tôi chưa từng được ai giới thiệu hãnh diện tôi là phu nhân của họ. Chỉ có những cay đắng và những khinh miệt trong những năm tháng tôi làm phu nhân. Và từ giờ trở đi tôi không còn dám mơ làm phu nhân của ai cũng là chuyện bình thường. Cứ cho là tôi đã bỏ lỡ cơ hội đó trong kiếp này đi nhé. Tôi chấp nhận.

Ngày Lễ Tình Nhân


Ngày Lễ Tình Nhân
Vành Khuyên

Ngày lễ Tình nhân bình thản trôi qua
Không bánh, không quà và không thiệp
Như những ngày lễ tình nhân những năm trước
Ai lòng rộn lòng, tôi vẫn bơ vơ

Ngày lễ Tình nhân tôi nhìn những quầy hoa
Ai náo nức lòng tôi không náo nức
Tự cười ngạo mình đã qua thời đó
Cái thời tự đoán sẽ nhận gì của ai mang

Ngày lễ Tình nhân, chẳng tiêu điều, chẳng lỗi hẹn
Ô lạ chưa kìa, tôi chẳng buồn vì không có ai
Dù có ai lễ Tình nhân cũng vẫn buồn như muôn kiếp
Lòng chẳng thẹn lòng, tôi chẳng cần có ngày mai

Những ngày lễ Tình nhân đã qua và sẽ qua nữa
Tiễn ngày Tình nhân cũ qua, đón ngày Tình nhân mới về
Năm tháng ơi có xa xôi dịu vợi
Những ngày Tình nhân vẫn thanh thản đời tôi

Thế mà hay không một chút chơi vơi

Thử


Thử
Vành Khuyên

Trong đời sống, không nên thử người khác để đùa vui vì đó là thiếu tự trọng người khác và kết quả có thể được liệt vào tình trạng người thử vô liêm sỉ vì để người bị thử tin mình xong rồi kết luận tôi chỉ thử.

Trong thời gian thử, người thử mong chờ một sự ngộ nhận từ người bị thử.  Ủa biết người ta sẽ ngộ nhận thì người chứ heo đâu mà còn thử chi.  Nhìn thấy kết quả tạo cảm xúc giả có thể làm đau lòng người khác mà vẫn làm thì không còn là con người.

Đi trong đời tôi thấy rất nhiều người thích thử, thích bước qua giới hạn mình không được qua, tự nhủ mình sẽ kiềm chế được mình rồi sau đó lâm vào cảm giác thật hay giả không phân biệt được luôn.  Đó là tự giết mình và giết người khác.  Vậy cũng làm được, hay thiệt. 

Nhiều người tự cho phép mình làm vì cho rằng tính tui quảng đại, bồ tát, tui làm vì muốn làm chứ không có dụng ý gì.  Không dụng ý cái đầu họ.  Là người chứ thánh thần đâu.  Muốn làm thánh vô đền, chùa, còn ngoài đời , có những quy luật và giới hạn riêng, cho phép mình phạm luật rồi lấy luật kết tội người khác vì họ cảm nhận cái lòng của mình rồi muốn tỏ cái lòng của họ cho mình thì lại chối bẳng đi.   Thật là chẳng ra gì.

Kiểu đại loại như là lúc nào cũng sẳn lòng đưa vai cho người khác dựa nhưng khi người ta tính dựa thì co cẳng chạy. Mấy người kiểu đó không giúp được đời mà còn hại đời.  Tuy nhiên họ cũng có một công trạng là mở mắt cho những người cả tin, cho những người này té một lần cho biết rồi nhìn kỹ trong đám nhố nhăng mà tránh cái loại người này ra.   Nhìn thấy hoài riết chán. 

Loại người này còn có một đặc điểm thích ca tụng người khác một cách quá đáng.  Họ dám làm chuyện đó vì họ tin vào cái nhìn của họ mà không nghĩ đó là bản chất của họ để tự khẳng định họ là người quảng đại biết nhìn người khác trong cuộc đời. 

Hãy hiểu rằng trong cuộc đời không ai hoàn thiện cả.  Trước khi làm chuyện gì hãy nghĩ đến hậu quả chuyện mình làm có hại tới ai hay không hẳn làm, còn chuyện mình làm chỉ có lợi cho mình thì người làm hoàn toàn là kẻ vô liêm sỉ, vô lương tâm nhưng được trang bị rất kỹ là một người tốt sẳn sàng nhìn thấy những điều đáng ca ngợi.

Hãy cẩn trọng trong cuộc đời và đừng bao giờ, đừng bao giờ thử người khác bằng những suy nghĩ vớ vẩn và vô mục đích của bạn nữa.

Đời còn nhiều thứ đáng trân trọng, đáng gìn giữ hơn là đi thử người khác và cười khi họ té bạn ạ.

Why The World Is So Cruel



Why The World Is So Cruel
Vành Khuyên

The world is so cruel
Or people in it so cruel to themselves
They step on one another
They treat one another badly
To see all around suffered

Religions as shirts
Covering their hearts
Bad or good
No one knows until it unveiled

People cry in front of religious statues
Hope their lives better
It has been worse day by day
They keep praying like nothing happened

Laughs or cry
Just a single action
Represents inside out
No one cares about

So I tell you now
You are in a very cruel world
Keep your heart
Keep your soul
Don't be cruel
Or else your humanity will be sold.

There Is One


There Is One
Vành Khuyên

There is one
Nothing to do in life
Looks for heartaches.

There is one
Laughs in the rain
Cries in the sun.

There is one
Means yes by no
Says "stop" for love.

There is one
One day finds out
All of the craziest

Because of the man she really loves, somehow

There is still one.

Chán


Chán
Vành Khuyên

Ả chán cho cái đời phụ nữ.

Đời ả cũng như đời người khác ả thấy xung quanh mình, từ khổ tới khổ, chớ có thấy người phụ nữ nào sướng.

Ả thầm ước phải chi ả đừng còn một cảm giác nào cả, cứ sống phây phây trong đời, cười nói, nhưng tâm lòng đã chết để không phải thấy đau lòng khi không phải đáp lại lòng ai hay có cảm giác làm khổ ai cho bận lòng, dù người ta khổ hay không cũng khó mà biết được.

Trong đời kỳ lắm, hễ lơ thì người ta nói vô nhân, còn quan tâm thì người ta nói ngựa.  Chọn ngựa hay chọn vô nhân?  Đàng nào cũng chết.  Ả không chọn gì, cái gì thích thì làm, không thích thì thôi, đố ai bắt hay trói được ả phải làm điều gì.

Ả gặp ai tốt cũng rất biết ơn họ.  Đi trong đời, ít gặp người tốt lắm chứ bộ, người sẳn sàng đá mình thì tràn lan, còn người nhìn thấy những gì mình cần giúp có khi không có mà khi người ta quan tâm làm dùm thì sợ người ta đau khổ vì mình.

Ả gõ gõ cái đầu mình vì quá chán nản cho cái tình đời, tình người.  Hai lần ả khổ vì người ta đã quá đủ.  Ả thề ả đếch muốn khổ vì lý do gì nữa lần thứ ba, trong cả hai trường hợp, người ta khổ vì ả hay ả khổ vì người ta.

Ả chỉ cố gắng tốt lại cho người ta hiểu ả cũng là người hiểu biết và có tâm như họ.  Ả không thích cái kiểu kiêu kỳ của một số bà, cứ để người ta giúp, nhận thoải mái đã chết thằng Tây nào đâu.

Hồi đó chính bạn ả nói với ả, bà tự lập quá, cái gì cũng tỏ ra mình làm được, bố thằng nào nó dám rớ bà. 

Không rớ thì thôi chứ bà làm được, bà ỏng ẹo chi cho mang ơn người ta. 

Ấy vậy mà bị nói đàn ông, bị nói ế đáng đời hay một mình cũng phải.  Đã sao đâu và ả còn đây. 

Ờ ả cũng nhận ra ả có thể làm được một mình rất là nhiều thứ mà ả chưa từng biết tới.  Ả không còn rớm nước mắt khi phải làm vì nhớ ông nhà.  Ả làm vì phải làm cho nó đỡ rậm lòng. 

Ả rất ghét cái gì không rõ ràng, nhưng ả cũng không thể nói, này ông tránh xa tôi ra nhé, tôi không thích cái kiểu tốt của ông.

Ả bị người ta thị phi cũng nhiều vì nghĩ sao nói vậy dù nói ngọt hay đắng người ta cũng bảo ả có tình ý, còn im lặng thì lại bảo là chấp nhận.

Ả không muốn chấp những lời đó nhưng vẫn phải nhận làm một người phụ nữ khó thật chứ chẳng chơi.

Ôi chán ơi là chán.

Lost



Lost
Vành Khuyên

I get lost in this world
Feeling unbalanced
Falling down anytime

Why looking for a decent love is so hard
No need of money
No need of sex, just being casual, no luck anyway.

What people need is what people lost
When they found, they looked down on it
In front of my face, I witnessed shame

If you are wandering around like me
See my soul like yours
Take my hands with comfort.

Just smile at me when you see.
We are the same with grace
Of human beings who look for decent loves

You and me.

There Is When..



There Is When..
Vành Khuyên


There is when
I love you like I love right now
And I wish somehow
You were mine

There is when
The speechless eyes
The talkative mind
Dying to say, somehow, to you
Don't leave me behind

There is when
Just no love
Just no feeling
But still very small voice
Wishing we were lovers

Love is so far
Love is so near
Love is weird
And somehow tonight
I am wishing you're here

There is when.....

Thánh


Thánh
Vành Khuyên

Không ai sinh ra sẳn làm thánh.  Nếu ai là thánh sống là do tu luyện hoặc biết gồng ép mình tuyệt đối thì được người ta tôn thờ như thánh sống thôi.

Nhiều người thật chả muốn làm thánh nhưng đồng bọn muốn xây dựng hình ảnh họ như thánh đến độ họ không được là thánh trong mắt một số người đối lập mà còn phải chịu nhiều tiếng chửi mà chắc họ còn sống thì cũng khó mà chấp nhận được vì họ đã bị ép buộc.

Những người không chửi bao giờ thì có thể chưa bị ép phải chửi hay không muốn chửi hoặc không cần chửi nhưng việc tới nặng nề quá thì họ bóp cổ cái thằng chửi mình luôn cho nó rảnh việc vì bà đã chịu đựng quá mức rồi.  Nhưng khi không bóp cổ cái thằng chết tử, chết tiệt đó chi để vô tù gỡ lịch cho uổng đời.  Cứ chửi cho nó biết nó là ai rồi coi nó như không có trong đời, đường ta ta cứ đi có phải sướng hơn không.

Nhiều người biết chắc mình không phải thánh mà cứ xử như là thánh rồi nhìn người khác khinh bỉ cũng bậy luôn.

À, chất độc bị dồn nén không ra chỗ này, cũng ra chỗ nọ.  Thấy mình bình thường một ngày không có nghĩa ngày hôm sau mình không bị ảnh hưởng.  Chỗ căng thẳng có thể tụ tập ở gan, thận, tuỵ không chừng cuối cùng sinh ung thư hhahhâ.

Con người ngu thiệt.  Cứ nhìn thấy điều không hay, không phải không nhằm chỗ mình mà rớt xuống thì cho rằng mình có phước nhưng họ có biết đâu nó chưa rớt trúng thôi chứ chẳng phải họ may mắn con bà gì cả.

Họ nhìn thấy người khác té thì miệng cứ nam mô may quá mình không té chứ chẳng hiểu được họ cũng có thể té bất cứ lúc nào và nếu họ câm miệng thì hòn đá người khác đã té phải có lúc cũng nằm chình ình trước mặt họ mà họ không để ý.

Con người ngày xưa vốn đại đồng và đoàn kết tiêu diệt cái xấu.  Thời đại ngày nay phát triển quá, bị dồn nén quá, họ dấu hết tất cả những bí mật cuộc đời, không còn dám phô trương đến độ sợ bị phanh phui và làm phiền và từ đó họ bàng quang với những chuyện xấu xảy ra chung quanh mà không hiểu họ đang tiếp tay cho bọn làm loạn.

Thật đáng buồn.  Ai bị những gì không hay họ luôn cho là tại này, tại nó chứ không phải tại kẻ xấu mà không hiểu rằng kẻ xấu cũng đang nhìn vào nhà họ chứ có khác chi đâu.

Không biết đến lúc nào con người mới hết dám tự nhận mình là thánh trên cõi trần.   Chấp nhận những hỉ , nộ, ái, ố trong cuộc đời và đấu tranh với điều không đúng dù nó không xảy ra với mình.

Ngày đó bạn khỏi cần rời cõi trần mới ở thiên đường vì ngay trong cuộc sống đoàn kết bảo vệ lẫn nhau bạn đang có đời sống đã thật sự là thiên đường rồi bạn ạ.

1 2 3 ... 26 27 28  Sau»